09.02.2018

Hồi bé có ông thầy bói bảo tôi “ngũ hành khuyết mộc”, thế là mẹ bắt tôi nhận cái cây trước nhà làm cha nuôi. Sáng nào đi học tôi cũng cúi đầu bảo cái cây:“ Thưa ba con đi học.”

Lúc bé bảo bố thèm ăn hạt bí, hồi ấy không có hạt bí bóc sẵn như bây giờ, bố sợ tôi cắn hạt bị mắc răng nên đã bóc sẵn cả bịch cho tôi. Mấy hôm trước được bạn trai bóc cho một bát lựu, tôi chụp ảnh khoe trên FB. Bố nhìn thấy liền bình luận:“ Hạt bí dễ bóc hay lựu dễ bóc?” Mẹ tôi cười bảo:“ Bố mày là thế, ko ai thương mày thì ông ấy buồn, có người thương mày hộ ông ấy thì ông ấy lại ko vui.”

Bật Webcam nói chuyện với bố mẹ, chợt nhớ ra phải hoàn thành nốt một bài luận, tôi cứ thế cúi đầu làm, ngẩng lên mới phát hiện bố mẹ cứ nhìn tôi qua Webcam mãi. Sau hơn một tiếng đồng hồ, nước mắt chực rơi, tôi phải lén tắt Webcam đi.

Lần nào từ trường về nhà cũng thấy bố đang nấu cơm. Tôi trêu mẹ:“ Sướng nhất mẹ rồi, lấy được ông chồng đảm đang thế này.” Mẹ lườm tôi bảo:“ Sướng cái gì? Lúc nào cô về ông ấy mới chịu vào bếp. Ngày thường có chết đói cũng ko buồn đứng dậy pha lấy bát mì.”

Tốt nghiệp xong tôi trụ lại thành phố, trừ các khoản chi tiêu thì mỗi tháng còn dư được 1 triệu. Bố bảo gửi tiền cho nhất định ko chịu, nghĩ mình đi làm rồi là người lớn rồi. Có lần bác tôi đi công tác ghé thăm, cho tôi 15 triệu. Tôi giật mình nhất quyết ko nhận. Bác tôi mới bảo:“ Của bố con đấy, ông ấy buồn lắm, bảo con gái không cần tiền của ông ấy thì ông ấy còn đi làm làm gì nữa.”
“From Weibo”.

Ngày xưa chở cô bạn gái đi trên đường. Thấy cảnh gia đình đoàn tụ tự dưng nhỏ khóc nức nở ngon lành. Hôm nay đi thăm mộ. Mới thấu được cảm giác khi xưa.

27654783_1914989095178587_1875414980600831961_n.jpg

10.02.2018

07.02.2018